Sắc mặt Tôn Hạo Tuyên cực kỳ khó coi, bởi vì câu nói của Khương Lệnh Tân chẳng khác nào nói toẹt ra với hắn rằng —— đừng nói là gọi điện thoại, giờ hắn có gào rách cổ họng cũng vô ích!
Câu nói "theo chỉ thị của Tỉnh ủy" kia đồng nghĩa với việc cục công an thành phố Thanh Trúc hành động với hắn ít nhất đã được lãnh đạo chủ chốt của Tỉnh ủy gật đầu, thậm chí là có sự đồng ý của đích thân Bí thư Tỉnh ủy Tô Trị Phong.
Giờ phút này, Tôn Hạo Tuyên bắt đầu thấy hối hận. Có lẽ, nán lại thành phố J nghe ngóng tình hình một thời gian rồi mới tính tiếp mới là lựa chọn khôn ngoan hơn.
Tất nhiên, bây giờ nói gì cũng đã muộn. Ngoại trừ việc trực tiếp đối mặt và tìm mọi cách xoay xở ra, hắn chẳng còn con đường nào khác.




